Bánh quy – “Bông hoa thơm bơ” của mùa Xuân

Trong những loại đồ ngọt, chẳng gì có thể khiến mình thấy giống Tết hơn những chiếc bánh quy vàng ươm, thơm mùi bơ. Continue reading “Bánh quy – “Bông hoa thơm bơ” của mùa Xuân”

Hạnh phúc có mùi gì?

Hồi bé ở với ông bà, nhà nằm trong ngõ trên phố Lãn Ông, mùi quen thuộc mà ngày nào mình cũng ngửi là mùi thuốc: quế, hồi, tam thất, bạc hà,… Cứ mỗi trưa đạp xe về, lao xe vào trong con ngõ nhỏ mát rượi, thơm mùi thuốc, mình thấy rất bình yên. Bước chân vào nhà, mùi thuốc nhẹ hơn, thay vào đó là hương quế, bơ sữa từ những chiếc bánh quế nóng hổi vừa được nướng xong. Đó là mùi của hạnh phúc đến khi mình học hết cấp 2.

Continue reading “Hạnh phúc có mùi gì?”

Eat, pray, love và câu chuyện cắt tóc ngắn

Mình vừa xem lại phim Eat, pray, love. Lần nào cũng có những cảm xúc như vậy, đầu tiên là thèm ăn (tình yêu ẩm thực mình dành gần như trọn vẹn cho các thể loại pasta và spaghetti), sau đấy là buồn, lạc lõng. Cũng có thể vì tất cả những lần xem phim đều là khi mình đang có chuyện gì đó, thật là trùng hợp. Một cô gái cảm thấy cuộc sống không còn cảm xúc, không còn đam mê và cô trở nên sợ hãi tình trạng ấy. Quyết định đi du lịch khám phá cả 1 năm là một quyết định khó khăn, giống như việc bạn nhắm mắt và chọn một ngã rẽ trên đường, không biết đó sẽ là đúng hay sai. Lần đầu tiên, cô gái ấy tự trải nghiệm mọi thứ mới lạ một mình, không có một người con trai nào bên cạnh, hành lý là trái tim tan vỡ. Một con người đang cô đơn thì việc đi đến một nơi xa lạ một mình nào có thấm vào đâu. Continue reading “Eat, pray, love và câu chuyện cắt tóc ngắn”